Bị Chồng Và Mẹ Chồng Khinh Thường Vì Chỉ Là Nội Trợ

Có những người không nhận lương mỗi tháng, nhưng lại là người giữ cho cả một gia đình luôn bình yên. Chỉ đến khi họ rời đi, người khác mới hiểu giá trị của những hy sinh thầm lặng ấy.

Lan năm nay ba mươi tuổi. Cô có gương mặt hiền, vóc người nhỏ nhắn và lúc nào cũng xuất hiện với mái tóc buộc gọn sau gáy. Từ ngày kết hôn với Hùng, cô quyết định nghỉ việc để chăm sóc gia đình theo mong muốn của chồng và mẹ chồng. Cô chưa từng than phiền, cũng chưa từng đòi hỏi điều gì cho riêng mình.

Mỗi ngày của Lan bắt đầu khi trời còn chưa sáng và chỉ kết thúc khi mọi người trong nhà đã ngủ. Cô nghĩ rằng chỉ cần cả gia đình hạnh phúc thì mọi sự vất vả đều xứng đáng. Nhưng điều khiến cô đau lòng nhất không phải là những công việc không tên, mà là việc tất cả đều xem những điều đó là hiển nhiên.

Phần 1: Đồ Ăn Bám

Năm giờ sáng, đồng hồ vừa reo, Lan đã nhẹ nhàng bước xuống giường để không đánh thức chồng. Cô chuẩn bị bữa sáng, giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa rồi đưa bé Bin đến trường. Sau đó, cô lại tất bật đi chợ, nấu bữa trưa cho mẹ chồng, lau nhà, phơi quần áo rồi chuẩn bị bữa tối.

Đến tối, Hùng vừa đi làm về đã lấy phong bì lương đưa cho mẹ.

“Mẹ giữ đi. Tiền trong nhà cứ để mẹ quản.”

Bà Hoa mỉm cười nhận lấy rồi liếc nhìn Lan.

“Có người ở nhà cả ngày chẳng kiếm nổi đồng nào, chỉ giỏi tiêu tiền.”

Hùng cởi cà vạt, giọng đầy khó chịu.

“Cô có biết ngoài kia kiếm tiền cực thế nào không? Cô không kiếm nổi một đồng mà tiêu thì giỏi.”

Lan lặng lẽ đặt bát cơm xuống bàn. Đôi tay cô run lên, nhưng vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo.

“Em chỉ muốn chăm sóc gia đình…”

Bà Hoa cắt ngang.

“Ở nhà còn than mệt. Đúng là đồ ăn bám.”

Đêm hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, Lan ngồi một mình trong phòng khách tối om. Cô nhìn đôi bàn tay chai sần của mình rất lâu rồi lặng lẽ đưa ra một quyết định mà chưa từng dám nghĩ đến.

Phần 2: Tôi Nghỉ Việc… Nội Trợ

Sáng hôm sau, căn bếp vẫn sáng đèn nhưng không còn mùi thức ăn quen thuộc. Lan chỉ chuẩn bị bữa sáng đơn giản cho bé Bin rồi ngồi yên ở phòng khách.

Hùng bước xuống cầu thang, nhìn đống quần áo chưa giặt và căn nhà chưa lau dọn thì nổi nóng.

“Cô định để nhà cửa thế này à?”

Lan bình tĩnh nhìn chồng.

“Em nghỉ việc nội trợ từ hôm nay.”

Hùng cười khẩy.

“Nghỉ? Ai trả lương cho cô mà nghỉ?”

Lan nhìn thẳng vào mắt anh.

“Chính vì không ai trả lương nên em không làm nữa.”

Bà Hoa tức giận đập mạnh chiếc ly xuống bàn.

“Con dâu gì mà hỗn láo.”

Lan không đáp. Cô chỉ kéo chiếc vali đã chuẩn bị từ tối qua ra cửa.

Trước khi bước đi, cô cúi xuống ôm bé Bin thật chặt.

“Mẹ sẽ sớm đón con.”

Cánh cửa khép lại.

Trong căn nhà rộng lớn, lần đầu tiên Hùng và bà Hoa cảm nhận được một khoảng lặng nặng nề.

Phần 3: Cái Giá Của Sự Coi Thường

Chỉ sau hai ngày, cuộc sống của Hùng hoàn toàn đảo lộn.

Buổi sáng anh ngủ quên vì không có ai gọi dậy. Quần áo chưa được ủi. Hồ sơ quan trọng bị bỏ quên trên bàn ăn. Anh vội vàng đưa con đến trường rồi lao đến công ty trong bộ dạng nhếch nhác.

Ở nhà, bà Hoa loay hoay nấu ăn. Nồi cơm bị khê. Canh quá mặn. Nhà cửa ngổn ngang. Chỉ chăm bé Bin vài tiếng đồng hồ cũng khiến bà mệt rã rời.

Tối hôm đó, Hùng bấm số gọi cho Lan.

“Em về đi. Nhà không ổn chút nào.”

Ở đầu dây bên kia, giọng Lan vẫn nhẹ nhàng.

“Anh từng nói em chỉ biết tiêu tiền mà.”

Rồi cô cúp máy.

Sáng hôm sau, một phong bì được gửi đến tận công ty của Hùng.

Anh mở ra, khuôn mặt lập tức tái mét.

Phần 4: Hóa Đơn Của Người Vợ

Bên trong phong bì là một bảng thống kê chi tiết.

Chi phí thuê người giúp việc.

Chi phí thuê đầu bếp.

Chi phí thuê bảo mẫu.

Chi phí chăm sóc người cao tuổi.

Chi phí quản lý gia đình.

Cuối cùng là một con số khiến Hùng chết lặng.

Tổng giá trị công việc mỗi tháng cao hơn cả tiền lương anh mang về.

Anh ngồi bất động rất lâu.

Lần đầu tiên, anh nhận ra người phụ nữ mà anh luôn gọi là “ăn bám” mới chính là người đang gánh cả gia đình.

Khi Hùng mang bảng thống kê về nhà, bà Hoa cũng không còn nói được lời nào.

Đúng lúc ấy, cánh cửa mở ra.

Lan bước vào với vẻ ngoài gọn gàng, tự tin hơn trước rất nhiều.

Nhưng trên tay cô không phải là túi đồ để nấu cơm.

Là một tập hồ sơ xin việc đã được ký hợp đồng.

Phần 5: Người Phải Xin Lỗi

Lan bình tĩnh đặt tập hồ sơ lên bàn.

“Em đã có công việc mới.”

Hùng nhìn cô, giọng nghẹn lại.

“Anh xin lỗi. Anh chưa bao giờ hiểu em đã vất vả thế nào.”

Bà Hoa cũng cúi đầu.

“Mẹ sai rồi. Mẹ chỉ nhìn vào đồng tiền mà quên mất con đã chăm sóc cả gia đình này suốt bao năm.”

Lan im lặng một lúc.

Ánh mắt cô không còn buồn như trước.

“Điều em cần chưa bao giờ là tiền.”

Cô dừng lại.

“Điều em cần là sự tôn trọng.”

Căn phòng chìm trong im lặng.

Hùng muốn giữ vợ lại nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những lời cay nghiệt từng nói giờ giống như từng nhát dao quay ngược vào chính anh.

Lan bước ra khỏi căn nhà với dáng đi bình thản.

Phía sau cô là sự hối hận của hai con người đã quá muộn mới hiểu rằng, giá trị của một người phụ nữ không được đo bằng đồng lương cô kiếm được, mà bằng những gì cô đã âm thầm hy sinh mỗi ngày.

Lời kết

Không phải mọi công việc đều được trả bằng tiền. Có những đóng góp không thể đo đếm bằng bảng lương hay phong bì cuối tháng. Người nội trợ có thể không tạo ra thu nhập trực tiếp, nhưng họ tạo nên một mái ấm để những người khác yên tâm bước ra ngoài kiếm sống.

Chỉ tiếc rằng, nhiều người chỉ biết trân trọng khi người ấy đã rời đi.

Nếu là bạn, bạn nghĩ Lan có nên tha thứ cho chồng và mẹ chồng, hay nên bắt đầu một cuộc sống mới cho riêng mình? Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn.

Related Posts

BÁC CẢ GIẬT PHONG BÌ MẸ TÔI VỪA MỪNG TUỔI BÀ NỘI, XÉ TOẠC NGAY GIỮA MÂM CỖ. “TIỀN NGHÈO RÁCH NÁT THẾ NÀY MÀ CŨNG DÁM ĐƯA CHO MẸ TÔI?” (Phần 2 — Bản đầy đủ) 

(Tiếp theo phần 1) Cửa xe mở ra. Một người đàn ông trạc sáu mươi, dáng đứng thẳng, bước xuống trong bộ vest màu than chỉnh tề….

MẸ CHỒNG TÔI GIẬT TẤM VÉ XE TÔI GIẤU TRONG TÚI ÁO, XÉ NGAY TRƯỚC MẶT CẢ NHÀ. “XIN VỀ QUÊ ĂN TẾT? ĐỜI NÀO TÔI CHO! (Phần 2 — Bản đầy đủ) 

(Tiếp theo phần 1) “Chị Lan đây là ai vậy?” Câu hỏi của bố chồng tôi vang lên giữa sự im lặng đến nghẹt thở. Người phụ…

3 Cây Vàng Cho Mượn Không Lấy Lãi, 5 Năm Sau Đổi Thành 30 Triệu — Sự Thật Phía Sau Khiến Ai Cũng Chết Lặng (Phần 2 — Bản đầy đủ) (Tiếp theo phần 1)

Người bước vào không ai xa lạ — là bà Tư, người làm chứng năm xưa, cũng là người từng đứng ra công chứng miệng cho tờ…

Ở CỮ 10 NGÀY, MẸ CHỒNG BẮT XUỐNG BẾP NẤU CỖ GIỖ — TÔI ÂM THẦM LÀM MỘT VIỆC KHIẾN CẢ NHÀ MẤT TRẮNG (Phần 2 — Bản đầy đủ) (Tiếp theo phần 1)

Tiếng gõ cửa nhẹ nhưng dồn dập khiến tim tôi thắt lại. Tôi ôm con sát vào ngực, bước ra mở cửa. Là chú Th. — người…

Mẹ Đơn Thân Bị Cả Họ Khinh Miệt — Đến Khi Chiếc Xe Đen Dừng Trước Cổng, Sự Thật Mới Vỡ Lẽ (Phần 2)

Khi cánh cửa xe bật mở Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống trong bộ vest tối màu, dáng đi chậm rãi nhưng dứt…

Con dâu đuổi bố mẹ chồng vào viện dưỡng lão để chiếm nhà, một tuần sau chết sững khi biết sự thật trên sổ đỏ (Phần 2)

(Tiếp theo phần 1) Người cán bộ công chứng đẩy tờ sổ đỏ về phía Bích Vân, ngón tay dừng lại ở dòng tên in đậm góc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *