(Tiếp theo phần 1)
“Chị Lan đây là ai vậy?”
Câu hỏi của bố chồng tôi vang lên giữa sự im lặng đến nghẹt thở. Người phụ nữ lạ mặt đứng thẳng người, mở tập tài liệu, rồi quay sang tôi, khẽ cúi đầu:
“Thưa Giám đốc, hồ sơ bàn giao xưởng dệt Tân Phú và toàn bộ chuỗi cung ứng vải cho công ty đã hoàn tất theo đúng yêu cầu chị đưa ra tuần trước. Chị chỉ cần ký xác nhận.”
Cả căn phòng chết lặng. Xưởng dệt Tân Phú — chính là đối tác cung cấp vải lớn nhất, nguồn sống của cửa hàng vải nhà chồng tôi suốt hai mươi năm qua.
Tôi đứng dậy, nhận lấy tập hồ sơ, ký tên bằng chữ ký thật của mình — chữ ký mà sáu năm nay tôi chưa từng dùng trong căn nhà này, chữ ký của một người hoàn toàn khác với “con dâu nhà nghèo” mà mẹ chồng vẫn gọi.
Mẹ chồng tôi lắp bắp, tay run bần bật cầm lấy tờ giấy tôi vừa đưa qua. Bà đọc tên công ty in trên đầu trang, rồi nhìn tôi, ánh mắt như vừa mới nhận ra một người hoàn toàn xa lạ.
“Cô… cô là chủ xưởng Tân Phú?”
“Con là người sáng lập, thưa mẹ.” Tôi đáp, giọng bình thản. “Sáu năm nay, con vẫn điều hành công ty từ xa, chỉ là chưa từng nói với ai trong nhà.”
“Vậy sao cô lại… lại chịu để tôi…” Bà không nói hết câu, đôi tay đang cầm tờ giấy run lên.
Tôi nhìn bà, không giận, chỉ thấy trong lòng nhẹ tênh, như thể một gánh nặng mang suốt sáu năm cuối cùng cũng được đặt xuống.
“Con không cần ai biết con là ai để được đối xử tử tế, mẹ ạ. Con chỉ nghĩ, nếu một ngày mẹ thương con vì con là con dâu, chứ không phải vì con có bao nhiêu tiền, thì điều đó mới thật sự đáng quý.”
Bố chồng tôi đứng phắt dậy, cúi đầu thật thấp: “Bố xin lỗi con. Sáu năm nay bố im lặng nhìn con chịu ấm ức, bố có lỗi.”
Mẹ chồng tôi, người phụ nữ suốt sáu năm chưa từng gọi tôi một tiếng “con” tử tế, bất ngờ quỳ sụp xuống ngay giữa nhà, tay ôm lấy tờ giấy như thể đó là lời sám hối duy nhất bà biết cách thể hiện.
“Con tha lỗi cho mẹ. Mẹ… mẹ không biết. Mẹ chỉ nhìn vào cái mẹ con mặc, cái nhà con ở, mà không nhìn vào con người con.”
Tôi cúi xuống, đỡ bà dậy. Không phải vì tôi đã quên hết những lần bị xé áo, bị hắt hủi, bị so sánh. Mà vì tôi hiểu, có những người cả đời chỉ biết đo lòng người bằng của cải, và khi họ nhận ra sai lầm, điều họ cần không phải là bị dẫm thêm một lần nữa, mà là một cơ hội để thay đổi.
“Mẹ đứng dậy đi. Con không cần mẹ quỳ. Con chỉ cần từ nay, mẹ nhìn con bằng con mắt khác.”
Đêm đó, tôi thu dọn hành lý. Không phải để rời bỏ nhà chồng mãi mãi, mà để về quê — về với bố đang nằm viện, về với mẹ đang một mình lo toan mọi thứ suốt sáu năm không một lời than.
Chồng tôi đứng ở cửa phòng, mắt đỏ hoe. “Anh xin lỗi. Sáu năm nay anh hèn nhát, không dám bênh em một lần cho ra hồn.”
“Em không trách anh vì đã im lặng. Em chỉ mong từ nay anh học cách lên tiếng, không phải vì em giàu hay nghèo, mà vì đó là điều đúng nên làm.”
Tôi rời nhà chồng đêm hôm đó, không kèn không trống, không cả một lời từ biệt lớn tiếng. Chỉ có mẹ chồng đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn theo, tay vẫn còn nắm chặt tờ hồ sơ như một bằng chứng cho sai lầm bà vừa nhận ra.
Xe lăn bánh, tôi nhìn lại căn nhà từng khiến tôi rơi không biết bao nhiêu nước mắt, lòng không còn oán hận, chỉ còn một sự nhẹ nhõm lạ lùng — cảm giác của người vừa đặt xuống một thứ mình mang vác quá lâu.
Tôi về quê ăn Tết, ngồi bên bố trong bệnh viện, nắm tay ông, kể ông nghe mọi chuyện. Ông chỉ cười, bảo: “Con làm đúng rồi. Người ta không thương mình vì mình mạnh, người ta chỉ sợ mình mạnh. Ai thương mình thật thì thương từ lúc mình còn tay trắng.”
Mẹ chồng tôi gọi điện, giọng đã khác hẳn, nhẹ nhàng và có phần rụt rè: “Tết năm sau, con về quê sớm mấy hôm cũng được, mẹ tự lo được rồi.”
Tôi cười, không phải nụ cười gượng như sáu năm trước, mà là một nụ cười thật lòng.
Có những người bước vào đời mình bằng thái độ khinh miệt, chỉ vì họ chưa từng biết cách nhìn một con người bằng điều gì khác ngoài vẻ ngoài của họ. Nhưng đôi khi, cách trả lời tốt nhất không phải là chứng minh mình hơn họ, mà là dạy cho họ một điều: lòng tử tế không bao giờ nên có điều kiện đi kèm.
- HẾT –