Tết Này, Con Chỉ Muốn Được Về Nhà Ngoại

Chiều ba mươi Tết, căn nhà của bà Liên rực rỡ sắc vàng của cây mai trước hiên. Hương nhang trên bàn thờ gia tiên quyện cùng mùi bánh chưng mới luộc khiến ai nhìn vào cũng nghĩ đây là một gia đình hạnh phúc.

Chỉ có Thu Hà biết, trong căn nhà ấy, trái tim cô nặng như đá.

Cô đứng trước mẹ chồng, ôm cậu con trai ba tuổi vào lòng, khẽ cất tiếng:

Mẹ… năm nay cho con đưa bé Bin về ngoại hai ngày được không? Ba con vừa mổ tim, con muốn về thăm ông. Mùng Ba con sẽ đưa cháu về ngay.

Bà Liên đặt tách trà xuống bàn, giọng lạnh tanh:

Không.

Thu Hà sững người.

Nhưng ba con…

Lấy chồng rồi thì nhà chồng là nhà. Cháu nội nhà này không sang nhà ngoại ăn Tết.

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Thu Hà quay sang nhìn chồng. Minh Quân vẫn đứng ở góc phòng, hai tay đan chặt vào nhau, ánh mắt né tránh.

Cô nghẹn ngào:

Anh… anh nói gì đi. Anh có đưa mẹ con em về ngoại ăn Tết không?

Minh Quân nhìn sang mẹ mình. Bà Liên chỉ im lặng nhưng ánh mắt đầy cứng rắn.

Một lúc sau, anh cúi đầu.

Hay… em nghe lời mẹ đi.

Câu nói ấy như lưỡi dao cắt đứt chút hy vọng cuối cùng trong lòng Thu Hà.

Cô cười nhạt, nước mắt lăn dài trên má.

Hóa ra em và con… chưa bao giờ là gia đình của anh.

Nói rồi cô quay người kéo chiếc vali đã chuẩn bị từ trước.


Từ ngày lấy chồng, đã bốn cái Tết Thu Hà chưa một lần được đón giao thừa cùng cha mẹ ruột.

Năm nào bà Liên cũng nói:

“Con dâu phải lo Tết bên nội trước.”

Thu Hà đều gật đầu.

Nhưng năm nay khác.

Ba cô vừa trải qua ca phẫu thuật tim. Mẹ gọi điện chỉ nói vài câu ngắn ngủi:

“Ba khỏe rồi, con đừng lo. Lo ăn Tết bên nhà chồng đi.”

Càng nghe, Thu Hà càng thấy xót.

Cô biết mẹ chỉ không muốn con gái khó xử.


Thu Hà bước gần đến cửa thì dừng lại.

Cô quay về phía mẹ chồng.

Vậy con về một mình… để bé ở lại.

Bà Liên bước tới, bế thốc bé Bin khỏi tay mẹ.

Không. Muốn đi thì đi tay không.

Thu Hà hoảng hốt.

Mẹ trả con cho con!

Bà Liên ôm chặt cháu.

Bước ra khỏi cửa là đừng hòng gặp nó.

Không khí như đông cứng.

Thu Hà chết lặng.



Bé Bin khóc nức nở trong vòng tay bà nội.

Thằng bé quay sang nhìn mẹ đang đứng gần cửa, rồi bất ngờ vùng vẫy.

Nó trượt khỏi tay bà nội, chạy về phía Thu Hà.

Vừa chạy vừa khóc.

Con muốn đi với mẹ!

Bà Liên vội giữ cháu lại.

Bin òa khóc lớn hơn.

Bà xấu! Con ghét bà!

Câu nói ngây ngô của đứa trẻ ba tuổi khiến cả căn nhà lặng đi.

Lần đầu tiên, gương mặt nghiêm nghị của bà Liên khựng lại.

Bà nhìn đứa cháu mà mình hết mực yêu thương.

Ánh mắt nó không còn là ánh mắt vui vẻ mỗi ngày nữa, mà đầy sợ hãi.


Minh Quân đứng bất động.

Anh chợt nhớ ngày cưới, khi nắm tay Thu Hà trước bàn thờ tổ tiên, anh từng hứa:

“Anh sẽ luôn bảo vệ em.”

Vậy mà suốt bốn năm qua, mỗi lần mẹ và vợ bất đồng, người im lặng luôn là anh.

Anh cứ nghĩ im lặng sẽ giữ được hòa khí.

Không ngờ chính sự im lặng ấy lại làm tổn thương người mình yêu nhất.



Thu Hà lau nước mắt.

Cô không còn khóc nữa.

Cô nhìn chồng lần cuối.

“Em không cần anh chọn giữa mẹ và em.”

“Em chỉ cần một người chồng dám nắm tay vợ mình.”

“Nhưng hôm nay… anh đã không làm được.”

Cô kéo vali.

Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch nghe rõ trong căn nhà yên tĩnh.

Minh Quân bước lên một bước.

Rồi dừng lại.

Anh vẫn không đủ can đảm.

Thu Hà cúi xuống bế Bin vào lòng.

Bà Liên không giữ nữa.

Bà chỉ lặng lẽ buông tay.

Hai mẹ con bước qua cánh cửa.

Ánh nắng lạnh ngoài hiên phủ lên bóng lưng họ.

Đến lúc ấy, bà Liên mới khẽ ngồi xuống ghế.

Trong nhà vẫn còn đủ mâm cỗ, đủ hoa mai, đủ bánh chưng.

Nhưng không còn tiếng cười của đứa cháu nội mà bà yêu nhất.

Có những cái Tết, người ta mất đi không phải vì khoảng cách.

Mà vì đã quá lâu không biết đặt mình vào vị trí của người khác.

Related Posts

BÁC CẢ GIẬT PHONG BÌ MẸ TÔI VỪA MỪNG TUỔI BÀ NỘI, XÉ TOẠC NGAY GIỮA MÂM CỖ. “TIỀN NGHÈO RÁCH NÁT THẾ NÀY MÀ CŨNG DÁM ĐƯA CHO MẸ TÔI?” (Phần 2 — Bản đầy đủ) 

(Tiếp theo phần 1) Cửa xe mở ra. Một người đàn ông trạc sáu mươi, dáng đứng thẳng, bước xuống trong bộ vest màu than chỉnh tề….

MẸ CHỒNG TÔI GIẬT TẤM VÉ XE TÔI GIẤU TRONG TÚI ÁO, XÉ NGAY TRƯỚC MẶT CẢ NHÀ. “XIN VỀ QUÊ ĂN TẾT? ĐỜI NÀO TÔI CHO! (Phần 2 — Bản đầy đủ) 

(Tiếp theo phần 1) “Chị Lan đây là ai vậy?” Câu hỏi của bố chồng tôi vang lên giữa sự im lặng đến nghẹt thở. Người phụ…

3 Cây Vàng Cho Mượn Không Lấy Lãi, 5 Năm Sau Đổi Thành 30 Triệu — Sự Thật Phía Sau Khiến Ai Cũng Chết Lặng (Phần 2 — Bản đầy đủ) (Tiếp theo phần 1)

Người bước vào không ai xa lạ — là bà Tư, người làm chứng năm xưa, cũng là người từng đứng ra công chứng miệng cho tờ…

Ở CỮ 10 NGÀY, MẸ CHỒNG BẮT XUỐNG BẾP NẤU CỖ GIỖ — TÔI ÂM THẦM LÀM MỘT VIỆC KHIẾN CẢ NHÀ MẤT TRẮNG (Phần 2 — Bản đầy đủ) (Tiếp theo phần 1)

Tiếng gõ cửa nhẹ nhưng dồn dập khiến tim tôi thắt lại. Tôi ôm con sát vào ngực, bước ra mở cửa. Là chú Th. — người…

Mẹ Đơn Thân Bị Cả Họ Khinh Miệt — Đến Khi Chiếc Xe Đen Dừng Trước Cổng, Sự Thật Mới Vỡ Lẽ (Phần 2)

Khi cánh cửa xe bật mở Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống trong bộ vest tối màu, dáng đi chậm rãi nhưng dứt…

Con dâu đuổi bố mẹ chồng vào viện dưỡng lão để chiếm nhà, một tuần sau chết sững khi biết sự thật trên sổ đỏ (Phần 2)

(Tiếp theo phần 1) Người cán bộ công chứng đẩy tờ sổ đỏ về phía Bích Vân, ngón tay dừng lại ở dòng tên in đậm góc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *