ĐÁNH CÁ

Suốt nhiều năm, anh Nam làm nghề đánh cá xa bờ. Mỗi chuyến biển kéo dài hàng tháng trời, đối mặt với sóng gió và biết bao hiểm nguy rình rập. Điều duy nhất giúp anh có thêm động lực giữa biển khơi mênh mông là nghĩ đến vợ con ở nhà, và tin rằng số tiền mình chắt chiu gửi về mỗi tháng sẽ giúp gia đình nhỏ có được cuộc sống ổn định hơn.

Vì quá tin tưởng mẹ, anh luôn chuyển toàn bộ tiền lương về cho bà Tám quản lý. Anh nghĩ đơn giản rằng mẹ sẽ thay mình chăm lo chu đáo cho vợ con trong những ngày anh vắng nhà, như một sự an tâm cuối cùng mỗi khi anh ra khơi.

Nhưng ở căn nhà cấp 4 nhỏ bé ven biển ấy, chị Hương lại đang phải sống những ngày tháng đầy tủi thân mà chưa một lần dám kể cho chồng nghe.

Sáng hôm đó, khoảng tám giờ, nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ. Bà Tám ngồi ở đầu chiếc bàn gỗ, chiếc quạt máy quay đều bên cạnh, chậm rãi đếm xấp tiền anh Nam vừa gửi về tháng này, cạnh đó là cuốn sổ ngân hàng và chiếc điện thoại.

Chị Hương đứng cách bà chừng hai mét, hai tay đan chặt vào nhau, cố lấy hết can đảm để mở lời.

“Mẹ ơi, con… con định xin mẹ một ít để đóng học phí cho thằng cu. Sắp đến hạn rồi mẹ ạ.”

Bà Tám không ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt đếm từng tờ tiền. “Tiền nong trong nhà này để mẹ lo liệu, con không cần phải bận tâm. Học phí trường công có bao nhiêu đâu mà cứ phải hỏi.”

Chị Hương đứng lặng, môi mấp máy muốn nói thêm điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Ánh mắt thờ ơ của mẹ chồng khiến chị hiểu rằng có nài nỉ thêm cũng chỉ vô ích.

Có những nỗi đau không đến từ sự nghèo khó, mà đến từ cảm giác mình không được lắng nghe, không được nhìn nhận trong chính căn nhà mình đang sống.


Sau lần xin tiền không thành, chị Hương vẫn lặng lẽ làm hết mọi việc trong nhà như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chị dọn dẹp, giặt giũ, nấu nướng, chăm con, cứ như nỗi tủi thân sáng nay chưa từng tồn tại.

Chiều hôm ấy, chị chuẩn bị một bữa cơm đơn sơ với vài món đạm bạc — đĩa rau luộc, chút cá kho mặn để dành ăn được nhiều bữa. Cuộc sống của hai mẹ con luôn phải chắt chiu từng đồng, dù chị biết rõ tiền anh Nam gửi về không hề ít.

Đúng lúc chị vừa bưng mâm cơm ra, em gái anh Nam về đến nhà, tay xách lỉnh kỉnh nhiều túi mua sắm, gương mặt tươi rói. Cô không chỉ khoe vài bộ quần áo mới, mà còn hào hứng lấy ra một chiếc điện thoại đời mới, khooe rằng vừa được mẹ cho tiền mua.

Chị Hương khựng người, tay vẫn còn cầm đôi đũa.

Người vừa từ chối khoản tiền học ít ỏi cho cháu ruột mình, lại sẵn sàng chi ra một khoản lớn để mua điện thoại cho con gái.

Chị nhìn xuống chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình đã nứt một góc, vẫn đang nằm trong túi áo mình. Chị chỉ biết lặng im, nuốt hết mọi ấm ức vào trong, rồi tiếp tục dọn mâm cơm như chưa hề nghe thấy gì.

Có những sự bất công khiến người ta đau lòng hơn cả những lời trách mắng trực tiếp.


Sau nhiều tháng lênh đênh trên biển, anh Nam quyết định trở về mà không báo trước cho ai, chỉ mong tạo cho gia đình một bất ngờ ấm áp sau chuyến đi dài đằng đẵng.

Chiếc xe khách vừa dừng trước cổng, anh vội vã kéo túi hành lý bước vào sân, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt sạm nắng vì gió biển.

Chị Hương đang cặm cụi giặt quần áo bên hiên nhà. Vừa ngoảnh lại nhìn thấy chồng, chị chết lặng trong giây lát. Chiếc chậu trên tay tuột khỏi tay chị, rơi xuống nền sân, nước bắn tung tóe khắp nơi.

Đó không phải là niềm vui trọn vẹn của một ngày đoàn tụ mà chị hằng mong đợi, mà là nỗi lo lắng chợt ùa đến khi chị nhận ra: những điều mình đã một mình chịu đựng suốt bao tháng ngày qua, giờ có thể sắp bị phơi bày ngay trước mặt người chị thương yêu nhất.

Bà Tám cũng vội vã bước ra, gương mặt đầy bất ngờ vì hoàn toàn không hay biết con trai sẽ trở về vào lúc này.

Anh Nam ôm lấy vợ, nụ cười trên môi dần chững lại khi anh cảm nhận được một điều gì đó không ổn trong không khí gia đình — khác hẳn với những gì anh vẫn nghe qua từng cuộc điện thoại ngắn ngủi giữa hai chuyến biển.

Có lẽ, sự thật giờ đây chỉ còn cách anh đúng một bước chân.


Buổi tối hôm đó, trong căn phòng khách yên tĩnh chỉ còn tiếng quạt máy kêu đều đều, anh Nam ngồi mở lại điện thoại, lần giở từng lần chuyển tiền suốt nhiều năm qua cho mẹ.

Từng giao dịch lần lượt hiện lên trên màn hình. Tháng nào cũng đều đặn. Không hề thiếu một lần nào.

Anh vẫn luôn tin rằng số tiền ấy đã giúp vợ con có được một cuộc sống đủ đầy, không phải lo nghĩ trong lúc anh vắng nhà. Nhưng những gì anh tận mắt chứng kiến kể từ lúc trở về lại hoàn toàn trái ngược với niềm tin ấy.

Bữa cơm đạm bạc chỉ toàn rau và chút cá kho mặn. Chiếc điện thoại cũ kỹ, nứt màn hình của vợ mà chị vẫn cặm cụi dùng suốt bao năm qua. Khoản tiền học cho con cũng chẳng thấy đâu, trong khi em gái anh vừa khoe một chiếc điện thoại đời mới.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mẹ, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng đã run lên vì xúc động: “Mẹ… số tiền con gửi về suốt bao nhiêu năm qua đã được dùng vào việc gì vậy mẹ?”

Cả căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Chiếc quạt máy vẫn quay đều như chẳng hề hay biết mọi thứ vừa sụp đổ.

Đôi mắt chị Hương đỏ hoe, chị cúi đầu không dám nhìn ai. Bà Tám lảng tránh ánh mắt của con trai, tay siết chặt vạt áo bà ba.

Đến lúc này, anh Nam mới hiểu rằng sự thật còn đau lòng hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng trong những đêm dài lênh đênh giữa biển khơi.


Sau đêm hôm ấy, anh Nam dành cả tuần sau đó để âm thầm tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện. Anh hỏi thẳng vợ, và lần đầu tiên sau nhiều năm, chị Hương mới dám kể hết những tủi hờn mình đã một mình gánh chịu — những lần xin tiền học cho con bị từ chối, những bữa cơm phải nhịn bớt để dành tiền, trong khi em chồng luôn được chu cấp đầy đủ, thậm chí dư dả.

Anh Nam không lớn tiếng trách móc mẹ trước mặt cả nhà như bà Tám vẫn lo sợ. Anh chỉ lặng lẽ đến ngân hàng, mở một tài khoản đứng tên vợ, và từ chuyến biển sau đó, toàn bộ tiền lương anh gửi thẳng về tài khoản của chị Hương, không qua tay ai khác nữa.

“Con xin lỗi vì đã để mẹ quản lý tiền bạc trong nhà suốt bao năm mà không hề hỏi ý kiến vợ con,” anh nói với mẹ, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. “Từ nay, chuyện tiền bạc trong gia đình nhỏ của con, để vợ chồng con tự lo liệu. Con mong mẹ hiểu và tôn trọng quyết định này.”

Bà Tám cúi đầu, không còn lời nào để biện minh. Lần đầu tiên, bà nhận ra sự im lặng cam chịu suốt bao năm của con dâu không phải vì chị nhu nhược, mà vì chị luôn cố giữ hòa khí cho cả gia đình.

Từ dạo ấy, căn nhà cấp 4 ven biển tuy vẫn giản dị như trước, nhưng bữa cơm của chị Hương và các con đã đủ đầy hơn, con trai chị được đóng học đúng hạn, và trên gương mặt chị, nụ cười đã xuất hiện nhiều hơn mỗi khi chờ chồng trở về sau mỗi chuyến biển dài.

Hết.

Related Posts

BÁC CẢ GIẬT PHONG BÌ MẸ TÔI VỪA MỪNG TUỔI BÀ NỘI, XÉ TOẠC NGAY GIỮA MÂM CỖ. “TIỀN NGHÈO RÁCH NÁT THẾ NÀY MÀ CŨNG DÁM ĐƯA CHO MẸ TÔI?” (Phần 2 — Bản đầy đủ) 

(Tiếp theo phần 1) Cửa xe mở ra. Một người đàn ông trạc sáu mươi, dáng đứng thẳng, bước xuống trong bộ vest màu than chỉnh tề….

MẸ CHỒNG TÔI GIẬT TẤM VÉ XE TÔI GIẤU TRONG TÚI ÁO, XÉ NGAY TRƯỚC MẶT CẢ NHÀ. “XIN VỀ QUÊ ĂN TẾT? ĐỜI NÀO TÔI CHO! (Phần 2 — Bản đầy đủ) 

(Tiếp theo phần 1) “Chị Lan đây là ai vậy?” Câu hỏi của bố chồng tôi vang lên giữa sự im lặng đến nghẹt thở. Người phụ…

3 Cây Vàng Cho Mượn Không Lấy Lãi, 5 Năm Sau Đổi Thành 30 Triệu — Sự Thật Phía Sau Khiến Ai Cũng Chết Lặng (Phần 2 — Bản đầy đủ) (Tiếp theo phần 1)

Người bước vào không ai xa lạ — là bà Tư, người làm chứng năm xưa, cũng là người từng đứng ra công chứng miệng cho tờ…

Ở CỮ 10 NGÀY, MẸ CHỒNG BẮT XUỐNG BẾP NẤU CỖ GIỖ — TÔI ÂM THẦM LÀM MỘT VIỆC KHIẾN CẢ NHÀ MẤT TRẮNG (Phần 2 — Bản đầy đủ) (Tiếp theo phần 1)

Tiếng gõ cửa nhẹ nhưng dồn dập khiến tim tôi thắt lại. Tôi ôm con sát vào ngực, bước ra mở cửa. Là chú Th. — người…

Mẹ Đơn Thân Bị Cả Họ Khinh Miệt — Đến Khi Chiếc Xe Đen Dừng Trước Cổng, Sự Thật Mới Vỡ Lẽ (Phần 2)

Khi cánh cửa xe bật mở Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống trong bộ vest tối màu, dáng đi chậm rãi nhưng dứt…

Con dâu đuổi bố mẹ chồng vào viện dưỡng lão để chiếm nhà, một tuần sau chết sững khi biết sự thật trên sổ đỏ (Phần 2)

(Tiếp theo phần 1) Người cán bộ công chứng đẩy tờ sổ đỏ về phía Bích Vân, ngón tay dừng lại ở dòng tên in đậm góc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *